Vài lần ta từ bỏ
Câu chuyện xưa hoang đường
Vài lần ta tặc lưỡi
Ừ, tại đời chả thương
Vài lần ta lặng lẽ
Ngắm những thứ bè trầm
Vài lần ta, rất khẽ
Vì một lời, mãi câm
Vài lần ta mặc xác
Cho bao nỗi mơ hồ
Vài lần ta, thật ác
Với riêng mình, ngây ngô
Vài lần ta soi lại
Thấy không xứng từ đầu
Vài lần ta ngây dại
Nghĩ ngán gì bể dâu
Vài lần ta hạnh ngộ
Biết để mãi muôn trùng
Vài lần ta cố níu
Mà đứt cả tình chung…
Vài lần ta đi mãi
Mới biết đã sai đường
Vài lần khi tê tái
Mới hay lòng
đã
thương…
~
P/s: Ôi, ngồi mãi sân bay, khi ngoài kia mưa bay, buồn thật buồn cái tay, viết vài câu như say, chả biết có delay!

23 Comments

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *