Báo cáo các bác là em đã ôm được “Mùi của cố hương”

Báo cáo các bác là em đã ôm được “Mùi của cố hương”-con cưng của mình về.
Rất xin lỗi vì đã khiến các bác đợi “mầm đá” lâu.
Các bác luyện thể lực đi để đọc nhé!
Xin trích cảm nhận của bạn Van Thu Dao khi đọc nó.
“Tôi vẫn từng nói với cậu ấy rằng: cậu may mắn hơn tôi vì sinh ra ở nông thôn. Nơi mà cậu có những trải nghiệm mà chúng tôi sinh ra ở thành phố không có được hoặc chỉ rất rất ít.
Nếu như tuổi thơ trong tôi chỉ là trò chơi bắn bi, nhảy dây chun hay trốn bố mẹ đi chơi bêu nắng… Hay ký ức mỗi lần về quê nội, ngoại ngắn ngủi là được bà nội để dành cho chùm nhãn ngọt hay ông ngoại phần cho quả trứng gà….Những ký ức về quê trong tôi không nhiều.
Vì thế khi cầm cuốn Mùi của cố hương tôi kg muốn đọc nhanh mà muốn đọc chậm để cảm nhận được một phần hồn quê, sự khắc khoải của cậu về cố hương.
Cuốn tản văn ấn tượng ngay từ trang bìa với hình ảnh người đàn ông có đôi vai rộng “cõng” trên đó cổng làng, ngôi nhà mái ngói đỏ. Đôi mắt của của người đàn ông nhắm lại chứ không mở. Một bìa sách đầy suy tưởng….
Vậy cố hương của bạn có gì?
Có thể là ký ức về bố, mẹ, anh chị em, về đom đóm, về làn khói chiều, về cầu ao hay con sông… Nỗi khắc khoải và nhớ về nó càng sâu hơn khi chúng tôi xa quê. Quả thực khi du học cái được là có thật nhưng đã mấy ai hiểu cảm giác chiều 30 dù đã sắp mâm cúng tất niên nhưng vẫn thấy thiếu: thiếu hương mùi già, hương trầm lan toả hay khuôn mặt của mẹ cha….
Cuốn tản văn là những áng văn dung dị về nội dung, đẹp về ngôn từ giúp người đọc phần nào Mường tượng được những trải nghiệm của tác giả…
Mùi của cố hương cứ lẩn khuất và len lỏi trong từng góc của tâm hồn. Nó giúp chúng tôi Níu giữ và Đi Để TRỞ VỀ”

29 Comments