Cảm ơn anh Như Phong

Cảm ơn anh Như Phong. Chưa biết ai đêm qua đã xóa mất 5 stt về PVN, nhưng em nhận ra rằng, những điều em quan tâm thật bẩn thỉu và hèn hạ, so với những gì anh viết dưới đây.
Khi về và làm quen với dầu khí. Tôi đúng là thằng học trò và phải học từ “ vỡ lòng” về cái nghề “ ăn cơm dương gian, làm việc âm phủ” này.
Và tôi lọ mọ đi gần hết các công trình lớn của Tập đoàn Dầu khí ( PVN).
Tôi có mặt ở sa mạc Sahara, ở Cực bắc nước Nga, ở rừng rậm Amazon; ở vùng hoang mạc Venezuela – nơi có lô Juni 2 mà đang được nói đến ( mà hầu hết là chẳng hiểu gì, mà cứ nói lấy được)…
Tôi cũng đã lênh đênh cả tuần trên gian khoan tự nâng PVD 6 khi kéo từ Singapore về VN
Tôi cũng đã lọ mọ đến nhiều giàn khoan – Hiện đại, siêu hiện đại như giàn Hải Thạch – Mộc Tinh
Tôi cũng đã đến nhưng giàn cũ kỹ, ọp ẹp , bởi có tuổi đời đến hơn ba chục năm như một số giàn của Vietsovpetro…
Tôi cũng đã chứng kiến niềm vui tột đỉnh của người thợ khi tìm thấy dầu trong rừng rậm Amazon – mỏ Piranha ( Peru)…
Tôi cũng đã chứng kiến những giọt nước mắt của anh em khi mũi khoan bị kẹt mà không cách nào cứu được.
Tôi cũng đã thấy những con người mà trí tuệ của họ, khát vọng của họ đã tìm ra dầu đã cứu cho đất nước ta khỏi sụp đổ về tài chính vào năm 1988.
Và đến giờ, tôi mới “ ngộ” ra được những điều rằng :
Hình như không có loại nghề nào mà lại có sự rủi ro cao đến thế. Cao đến mức mà các Tập đoàn khai thác dầu thường phải liên doanh với nhau mà mục đích chính của việc liên doanh này để chia sẻ rủi ro.
BP chẳng hạn, mất gần 500 triệu USD để thăm dò mỏ Hải Thạch – Mộc Tinh trong thời gian 8 năm, cuối cùng đành bỏ, và ” tặng “lại cho PVN 4 tấn hồ sơ. PVN nhận lại, và quyết làm, cuối cùng đã thành công, thành công rực rỡ…
Tôi mới biết rằng để khoan được 1 mũi khoan vào lòng đất sâu hàng 5-7km, và phải có sự tham gia của…60 ngành khoa học, trong đó có cả hạt nhân, cả thiên văn học…
Tôi mới biết được rằng sức chịu đựng và cường độ lao động của người thợ dầu khí là “ đạt đến giới hạn” chịu đựng của con người. Ở ngoài giàn khoan, họ phải làm 12 giờ một ca. Và nắng cũng như bão… Khi mũi khoan còn quay, thì họ phải đứng canh, phải thay mũi, nối ống khoan… và không được một phút sao lãng.
Anh em đi làm ở Lô Juni 2, hầu như ai cũng đã bị cướp dí súng vào đầu và lột sạch… Vì thế, đi đâu, anh em phải mang theo một lượng tiền đủ để làm “ vui lòng” bọn cướp. Bởi lẽ, nếu không có chút tiền thì sẽ bị ăn đòn!
Anh em đi làm ở Lô 67 Peru, trong rừng rậm Amazon, khi ăn cơm, ăn luôn cả … muỗi là chuyện bình thường.
Anh em làm ở mỏ Bir Seba ở sa mạc Sahara, ban ngày chịu nắng nóng 50 đến 54 độ C, ban đêm lại chỉ còn vài ba độ, và miệng lúc nào cũng có cát…Và khi họ ở dưới khu mỏ, thì chỉ khác mỗi thằng tù là không bị khóa chân, bởi không ai dám đi ra ngoài, và cũng không được phép đi ra ngoài nếu như không có …hộ tống của cảnh sát. Mà muốn được cảnh sat bảo vệ thì phải… thuê.
Moi lên được một lít dầu là vô cùng gian khổ và phải đầu tư rất lớn. Lớn đến mức độ mà không một Tập đoàn kinh tế tư nhân nào ở VN dám đầu tư khai thác dầu. Bởi lẽ, cứ 5 giếng khoan thăm dò thì may ra được 2 giếng có dầu. Và cứ 5 giếng có dầu thì may ra mới có giếng có được dòng dầu thương mại…Mà một giếng khoan, trong điều kiện thuận lợi hoàn hảo, ở độ sâu mức nước 50 mét thì chi phí cũng ngót… 20 triệu USD. Còn ra mức mực nước sâu trên 100 mét, hoặc vài ba trăm mét, thì chi phí là gấp cả chục lần.
Những kẻ không biết thì dè bỉu rằng “ mấy thằng dầu khí, cứ chọc mũi khoan xuống hút dầu mang đi bán, làm gì chả lắm tiền”.
Nếu đơn giản như họ nghĩ, thì chắc chắn VN bây giờ đã có hàng chục công ty khai thác dầu khí…
Lại có những kẻ cũng danh xưng là “ chuyên gia kinh tế” thì gào lên rằng : “ Giá dầu giảm, hãy đóng mỏ lại, để dành khi nào giá lên” – Đúng là giá dầu giảm, mỏ nào có chi phí cao thì phải giảm sản lượng… Nhưng không ai dám đóng mỏ, đóng giếng khoan, bởi vì khi đã bóng giếng, lúc mở lại, tốn kém khủng khiếp…Và kỳ lạ là những ý kiến dốt nát về chuyên môn cũng lại được tung hô…
Nhiều năm qua, PVN hàng năm đóng góp cho GDP từ 25 thậm chí đến 30%. Nhưng đã có vị lãnh đạo PVN buồn bã kêu lên rằng: “ Thế này thì buồn quá.” – Hổi ra mới biết ông buồn là quy mô của nền kinh tế VN quá nhỏ bé. Một tập đoàn mới chỉ đóng góp mỗi nằm vài ba chục tỷ USD, mà đã được coi là “ trụ cột”, là “ công cụ điều tiết kinh tế vĩ mô” thì rõ ràng là GDP của ta quá nhỏ…so với số dân … quá cao!
Làm nhiều, có đúng, có sai, có lúc thắng, có lúc bại… Nhưng quan trọng là mọi sự đánh giá phải được công bằng. Và đừng có “vơ đũa cả nắm”.

8 Comments