ĐỪNG KHÓC NỮA

ĐỪNG KHÓC NỮA, NGƯỜI ĐÀN BÀ BÉ BỎNG
(Hồng Thanh Quang)
Đừng khóc nữa, người đàn bà bé bỏng,
Em sinh ra là để được nuông chiều.
Ta trần thế, ta không nhìn ra thế,
Nên bao ngày cùng chết khổ vì yêu…
Xinh đẹp vậy làm sao mà gồng gánh,
Ngón tay thon chỉ để vuốt râu hùm,
Cái miệng nhỏ và đôi môi cong mảnh,
Em sinh ra để ta chịu gông cùm…
Sao ta nỡ làm em cùng lận đận
Với tài hoa những cung bậc vô tường.
Em lẽo đẽo theo ta vào vướng bận,
Rối lẫn đường, lạc hướng cả dòng Tương…
Giờ tóc rối và mắt không trong nữa,
Em giật mình lo nghĩ tới tương lai.
Ta vẫn thế, ta mãi là thi sĩ,
Em sợ rồi biết neo bến tình ai…
Em nghĩ phí những đêm dài thức trắng
Điệu hồ cầm vỗ gió táp vào mơ…
Em thấy ít những lời ta đã khắc
Trang sách đời cho em những niềm thơ…
Đừng khóc nữa, người đàn bà bé bỏng,
Ta vẫn còn đang đứng trước nhau đây…
Dẫu trần thế nhưng vẫn cần hiểu đúng,
Không cùng nhau, ta hóa phận đi đầy…
(9-4-2013)