TRÁCH ANH

TRÁCH ANH
Cảm theo NHỚ ANH Của nhà thơ Trần Quế Lâm
Anh đã đến chân trời vô định
Chẳng cần em thành kính nguyện cầu
Dâng hương khói ảo chìm sâu ?
Tận trong ký ức ngày đầu gặp nhau.
Hàng nước mắt không lau vội rớt
Những ân tình bỗng chợt quay về
Đêm tàn bóng chiếc sơn khê
Âm dương cách biệt cận kề khoảng không !
Mặt trời thấy đằng đông một bóng
Hướng tây còn ai vọng hồn ai
Ráng chiều cô lẻ u hoài
Bóng đêm tràn xuống lạc loài dáng mai.
Người đi trước , mệt nhoài từ khước
Em đi sau một bước, anh tồi!
Mang theo kỷ niệm bên đời
Sao không lấy hết những lời nhớ thương?

5 Comments